Thứ Năm, 30 tháng 10, 2008
TÙY BÚT: MỘT CHÚT TÂM TƯ Học trò là những nguời qua đò và thầy cô là những người chèo đò. Có ai qua sông rồi sẽ nhớ nguời đã đưa mình?... Có phải không??? Bạn và tôi ... chắc chắn đã từng có được những người chèo đò từng trãi, vững vàng để đưa chúng ta đến ngày hôm nay . Thế nhưng... có khi nào bạn nhớ đến công ơn của những thầy cô đã dắt dìu chúng ta hay không???
Chúng ta đây ... Những đứa học trò lưu lạc nơi xứ nguời, chắc chắn rằng sẽ có giây phút nào đó ngồi nhớ lại thuở còn ôm cặp đến truờng. Cái thuở mà nguời ta xếp hạng "Thứ ba học trò"... Có những buồn vui, những lo lắng trong kỳ thi học kỳ... Có những nụ cười, những giọt nước mắt khi nhìn kết quả trên bài làm của mình...
Cho tới hôm nay, tôi vẫn không quên truờng lớp cũ .... Ngày đó bọn chúng tôi theo học lớp chuyên Văn... Mà lũ nam sinh lớp chuyên toán hay ghẹo chúng tôi là chuyên ăn (?!)... Cô giáo chủ nhiệm lớp là cô Phụng Lan, cô dạy môn Văn... Tôi vẫn còn nhớ như in những ánh mắt say mê khi nghe cô giảng bài, nghe cô luận về "Kiều"... Cô đã đưa chúng tôi vào thế giới mơ mộng của những áng thơ văn bất tuyệt... Cũng như là một nguời bạn lớn dẫn dắt lũ con gái mới lớn chúng tôi trên con đường chập chững vào đời ... Riêng tôi, cô là một tình cảm dễ thương, cô giống như một nguơì mẹ thứ hai ... Cô đã gần gũi chúng tôi suốt ba năm cuối của đời học sinh...
Ngày biết tôi sẽ rời Việt Nam, cô buồn lắm... Tôi nhớ như in lời cô nói: "Cho dù có ở đâu đi nữa, cô vẫn mong là em hãy giữ truyền thống của một học sinh Việt... Chăm chỉ, chịu khó, kính trọng thầy cô ...". Lời cô dạy , tôi luôn ghi khắc trong lòng... Thế nhưng, tôi đã thấy sự khác biệt của hai lối sống giữa xứ sở cờ hoa và quê Việt chúng ta . Điều đó làm cho tôi hụt hẫng,làm cho tôi nuối tiếc những ngày tháng còn làm học trò ở quê nhà!!! Còn đâu nữa những trò chơi nghịch ngợm, còn đâu nữa những lần bị phạt quỳ giữa sân truờng vì tội đốt pháo trong lớp... Còn đâu những lần hớn hở đón con số 8 đỏ chói cho bài Luận, hay tiu nghỉu khi nhìn con 2 to tuớng trong bài kiểm toán!
Xa cô rồi tôi mới thấy tình cảm thầy trò là quý báu . Nó giống như một hàng trang trên đuờng vào đời để chúng ta mang theo và nhắc nhở nhau nhớ về nó...
20 tháng 11, ngày lễ hiến chương nhà giáo . Tôi nhớ hàng năm chúng tôi hay tặng thầy cô (mà nhất là các cô) những nụ hoa tươi nhất để tỏ lòng biết ơn... Tôi nhớ ánh mắt cô Phụng Lan xúc động thế nào khi chúng tôi nói những lời cám ơn cô . Ở đây, chúng ta rất tiếc đã không còn những hình ảnh đẹp đẽ đó. Ít nhiều chúng ta cũng bị tiêm nhiễm cuộc sống chạy theo tốc độ, theo máy móc... Chúng ta đã quên những việc làm tuy nhỏ nhoi nhưng có ý nghĩa "Tôn sư trọng đạo"... Ông bà ta có câu "Nhất tự vi sư, bán tự vi sư", có nghĩa là một chữ cũng là thầy, nửa chữ cũng là thầy ... Nhằm để răn đe con cháu biết kính trọng thầy cô giáo, biết ơn những người chèo đò đã đưa chúng ta đến bến bờ học vấn.
Lễ nhà giáo sắp đến các bạn đã chuẩn bị gì để tỏ lòng mang ơn thầy cô của mình chưa ?? Tôi mong là mỗi người trong chúng ta sẽ có những cố gắng trong học tập để không phụ lòng mong mõi của thầy cô ... Và với những bạn sống xa xứ như tôi ... chúng ta sẽ có những thành tựu để ngày nào đó trở về thăm lại quê huơng chúng ta sẽ không hỗ thẹn , bởi vì sự thành công của chúng ta sẽ trở thành một món quà quý dành tặng cho những thầy cô đã từng diù dắt chúng ta ...
Mãi mãi bây giờ và về sau trong lòng mỗi người chúng ta luôn luôn vang lên khúc nhạc êm đềm của tình thầy trò, và mong rằng trên con đuờng thênh thang một lúc nào đó bạn nhớ rằng cho dẫu ở đâu đi nữa trên trái đất nầy chúng ta hãy giữ mãi truyền thống và cội nguồn dân tộc trong tim...
(Viết cho ngày lễ Thầy cô)Thái Mộng Trinh trinh.thai@mailcity.com
Trang Chính Mục Lục
Thứ Tư, 29 tháng 10, 2008
Khi hai đứa bạn thân....đã từng yêu nhau (MTO 3 - 7/3/2008)
Tớ có hai đứa bạn thân rất thân từ hồi học cấp ba đến giờ. Tớ thân với Con Gái và Con Trai, nhưng khổ nỗi hai đứa nó không những thân nhau mà chúng nó còn đã từng thích nhau.
Sở dĩ tớ nói “đã từng” vì hiện giờ chúng nó đều đã tìm cho mình những tình yêu mới. Chúng nó vẫn còn có tình cảm với nhau nhưng vì nhiều lí do mà đành chấp nhận chia tay. “Chia tay nhưng vẫn là bạn”, câu nói muôn thưở cổ điển của những cặp đôi “hậu chia tay”. Và cái cốt yếu mấu chốt ở đây là tớ đang phải đau đầu khi phải làm sao để cho cái câu ấy trở thành hiện thực, để chúng nó-hai đứa bạn thân của tớ- không cảm thấy gượng ép nhau khi đi chung với tớ…
Con Trai bạn tớ là một đứa mạnh mẽ, cá tính. Nó chôn chặt quá khứ ấy để cố gắng vui vẻ, bình thường khi tớ rủ ba đứa đi chung. Tớ thân với nó cũng bởi cái tính cách nửa trẻ con, nửa người lớn ấy. Những ai đã có bạn thân là một thằng con trai ắt hẳn sẽ hiểu rõ những gì tớ nghĩ. Tớ và nó có thể chia sẻ với nhau tất cả mọi chuyện. Từ chuyện nó nghĩ gì về Con Gái (khi hai đứa còn yêu nhau), rồi những chuyện linh tinh hay những tâm sinh lý tuổi mới lớn. Nhờ nó mà tớ nhận biết ra nhiều điều về thế giới của bọn con trai (và nó cũng như vậy).
Con Gái bạn tớ là một đứa dịu dàng, tình cảm. Nó sống phần nhiều bằng đời sống nội tâm, nhưng lúc nào cũng vui tươi, yêu đời. Nó chủ động nói lời chia tay với Con Trai nhưng tớ biết nó đã rất, rất buồn. Tớ và nó thì khỏi phải nói, “thân hơn bạn thân” nữa kìa. Bạn bè bọn tớ cũng phải ngưỡng mộ tình bạn ấy giữa tớ và nó. Tính cách cuả tớ và nó khác nhau hoàn toàn nhưng không hiểu sao hai đứa lại có lối suy nghĩ rất chi giống nhau. Có thể nói nhờ hai chúng nó mà tớ rút ra nhiều kinh nghiệm sống hơn cho mình.
Chúng nó đã chia tay, nhưng chia tay thì vẫn còn là bạn thân của tớ. Mà tớ thì cứ suy nghĩ đơn giản: là bạn bè thân thiết thì chẳng nên giấu giếm nhau điều gì. Thế là tớ vô tư kể với Con Trai rằng tớ và Con Gái nghĩ gì về Con Trai, rồi những suy nghĩ cuả Con Gái về Con Trai, tớ có thói quen kể tất tần tật rằng tớ đã đi đâu, làm gì, mua gì cùng Con Trai cho Con Gái nghe. Tớ cứ vô tư nghĩ rằng như thế sẽ làm cho chúng nó hiểu nhau và sẽ làm cho tình bạn của chúng tớ và tình cảm của bọn nó thắm thiết hơn. Chỉ có điều tớ quên rằng chúng nó đã chia tay, và tớ thì cứ giữ thói quen “kể tất tần tật”. Tớ phát hiện ra rằng điều đó đã làm cho Con Gái bạn tớ buồn, khóc...
Một lần nọ, đi chung với một nhóm bạn, Con Trai vô tình hỏi tớ: "Này, thế ngày mai mấy giờ mày qua đi với mẹ tao hả?”. Tớ cười hà hà, trả lời rồi bất chợt nhìn vào gương chiếu hậu xe, tớ thấy Con Gái bạn tớ lấy vội cái khẩu trang đeo vào mặt để che đi những giọt nước mắt đang lăn dài. Chuyện đơn giản thôi, nhưng phải là người trong cuộc thì mới có thể hiểu. Phải rồi, từ hồi yêu nhau (vì chưa dám công khai) nên Con Gái bạn tớ chưa bao giờ dám diện kiến hay nói chuyện với mẹ của Con Trai. Còn bây giờ, khi nhìn thấy con bạn thân nhất của mình thân thiết với mẹ cuả bạn trai cũ, Con Gái cũng có phần buồn tủi. Phải thôi, dù sao tâm lý con gái ai chả vậy. Không còn yêu nhau nhưng chắc chắn vẫn còn thầm quan tâm nhau (nếu đó là tình cảm thực sự). Con Gái vẫn còn quý Con Trai nhiều lắm. Khó có cặp đôi nào mà “chia tay nhưng vẫn là bạn”, nhưng hai đứa bạn tớ thì vẫn luôn cố gắng để làm tớ vui. Tớ quý chúng nó thực sự. Tớ biết, rồi Con Gái bạn tớ sẽ quen dần những câu chuyện tớ kể bởi nó quá hiểu tính tớ. Có thể ban đầu nó có vẻ hơi bất ngờ, hơi hụt hẫng bởi nó là đứa sống thiên về tình cảm, dễ xúc động. Nhưng rồi tớ tin chúng nó sẽ hiểu và yêu quý tớ hơn, bởi chúng nó là những đứa bạn thân tuyệt vời của tớ. Những ai ở trường hợp cuả tớ thì nên rút kinh nghiệm nhiều hơn, khéo léo nhiều hơn để duy trì những tình bạn đẹp nhé !
Biết đâu rồi một ngày nào đó, đọc được những suy nghĩ của tớ trên MTO chúng nó sẽ xúc động, ôm chầm tớ thì sao nhỉ? Chúng mày cứ biết là tao yêu chúng mày nhiều lắm. Ôi những đứa bạn thân yêu của tớ…..
Kim Chánh
Tình yêu và bạo lực (MTO 3 - 12/3/2008)
Mark là một người đàn ông tuyệt vời để diện kiến trước mọi ông bố, bà mẹ. Anh 19 tuổi, có việc làm và cả nơi ở riêng.>> Thuốc "thử"...con trai >> Đường đến tim con gái
Và tôi là bạn gái anh, Dolores. Anh quen tôi vì anh là bạn của chị gái. Tôi chọn anh như là người bạn trăm năm trong dịp sinh nhật lần thứ 15.
Một tình yêu chớm nở, chúng tôi nói chuyện với nhau qua điện thoại và thỉnh thoảng anh ghé qua nhà tôi sau mỗi giờ học. “Anh thật ngọt ngào, hài hước, mọi thứ anh làm đều làm cho tôi tức cười”. Anh thực sự rất rất dễ thương. Anh làm cho tôi cảm thấy thoải mái. Anh trao những lời mật ngọt để rung động trái tim tôi, tất cả những thứ anh kể sẽ làm cho bất cứ người con gái nào cũng sẽ chìm đắm trong biển tình yêu.
Một ngày, Mark ở trước nhà của tôi, anh khăng khăng rằng tôi đã ngủ với một người đàn ông khác. Anh giận dữ tận cùng. Anh khóc, gọi tên tôi và nói: “Anh đã cho em niềm tin của anh, tại sao em lại đối xử như thế với anh?”. Anh cảm thấy như bị phản bội và bị cắm sừng.
Những chuyện xảy ra tiếp theo vô cùng bất ngờ. “Tôi chưa bao giờ thấy anh đánh ai cả, là con gái mà anh vỗ vào đầu tôi rất mạnh, tôi thề có chúa, cảm thấy như óc mình muốn rớt ra một bên. Khi anh ấy đánh, tôi cảm thấy trống rỗng trong khoảng 5 phút, nghĩ rằng “Anh không đánh”. Tôi khóc trong khi nghĩ về điều đó. Nó thật kinh khủng vì chưa có người đàn ông nào dám đụng đến người tôi như vậy. Anh dường như chẳng quan tâm. Anh chỉ biết gào thét ra vẻ như anh ấy chẳng làm điều gì có lỗi cả.
Sau đó, tôi nói với anh rằng chúng ta chia tay nhưng anh từ chối. Anh muốn nói chuyện, anh không muốn chia tay. “Anh đã bình tĩnh lại một chút rồi lúc sau lại “khùng” trở lại, anh kéo tóc của tôi. Tôi cố đẩy anh ấy ra, đánh anh nhưng tôi không thể nào với được anh. Anh nắm tóc kéo lê tôi trên sàn nhà đến phòng ngủ. Anh đóng cửa lại. Tôi nắm ở trên sàn suy nghĩ. Lạy chúa, anh ấy đá. Tôi vẫn giữ im lặng, tôi chỉ sợ nếu nói lời nào ra sai chỉ làm cho anh “khùng” thêm. Và cuối cùng anh rời khỏi phòng.
Tôi đã sống trong cơn ác mộng
Thật là sốc khi nghĩ lại những cuộc tra tấn mà mình đã trải qua. Cú sốc lớn nhất đó là anh ta bắt tôi quan hệ tình dục. Anh ta bắt đầu đánh tôi khi tôi nằm ở dưới sàn nhà. Anh cố cởi đồ của tôi ra nhưng tôi không để anh ấy làm như thế. Tôi giữ thật chặt nhưng anh xé rách đồ. Tôi thét lên để có thể ngừng anh lại và đẩy anh ra xa những anh quá mạnh tôi không thể làm gì được cả. Khi tôi hỏi anh tại sao anh làm tổn thương tôi như vậy, anh nói “Chẳng có gì to tát cả, chúng ta chẳng còn gì lạ lẫm với nhau”.
Trong suốt mối quan hệ đó anh đánh tôi 1 đến 2 lần 1 tuần. Và anh luôn viện những lý do tương tự chẳng ra đâu vào đâu. “Anh xin lỗi anh quá ngớ ngẩn và anh mất kiểm soát”, “Đâu phải anh về nhà uống rượu say và đánh em”, “Đâu phải ngày nào anh cũng đánh em”. Bất kì khi nào tôi từ chối quan hệ tình dục với anh, anh lại cố làm cho tôi cảm thấy tội lỗi bởi lời nói: “Anh làm kinh tởm đến em à?”. Khi tôi cố phản bác lại thì anh lại bắt tôi ngậm mồm.
Người bạn tốt của tôi nói hãy bỏ anh nhưng tôi đã từ chối. Khi anh đánh, tôi rất giận. Nhưng ngoài những lúc ấy, anh thực sự ngọt ngào và tôi không muốn rời xa anh ấy. Tôi nghĩ tôi yêu anh. Tôi không muốn nhìn thấy anh bị ai đánh hay bị cảnh sát bắt. Tôi thực sự không thể kể mọi chuyện cho ba mẹ được, vì họ luôn nghĩ anh là cậu bé dễ thương. Khi anh đánh tôi thật khó để suy nghĩ một cách rõ ràng và tôi nghĩ rằng những gì anh làm như là “ tẩy não” tôi.
Khi tôi ở trong một cuộc phỏng vấn, được hỏi tại sao lại không bỏ anh, tôi chỉ trả lời “Cho đến nay, tôi cũng không biết tại sao nữa”.
Khi nói chuyện về việc bị hành hạ thể xác và bị đánh đập, tôi dường như ngạc nhiên như không tin vào điều đó. Nhưng khi tôi nói về việc anh làm tôi có thai ở tuổi 14 thì những giọt nước mắt lại lăn tràn trên gò má. Tôi nói “ Tôi không muốn vậy nhưng tôi phải…”. Đó là tại sao lúc tôi 15 tuổi lại bị mang thai lần nữa, tôi quyết định giữ nó mặc dù mẹ của tôi ép đi phá thai.
Sau khi đứa bé được sinh ra. Mọi thứ có vẻ tốt hơn một chút. Chúng tôi cùng đưa con đến công viên và thỉnh thoảng ra ngoài ăn tối. Tôi cũng đi đến trường, đi làm và chăm sóc đứa bé nữa. Nhưng dường như mọi thứ luôn sai vậy, anh lại thét lên và đánh tôi vì bình sữa không sạch, nhà cửa không gọn gàng hay là thằng bé khóc nhiều quá. Tôi chỉ biết cất lên những tiếng nấc nghẹn ngào và tôi không thể làm bất cứ điều gì.
Anh sẽ không ngừng đánh tôi
Một năm trôi qua, anh đánh tôi 3 đến 4 lần một tuần. Tóc tôi búi lên trên đầu để che đi những vết thâm tím. Thỉnh thoảng tôi bỏ học để không ai thấy các vết thâm tím đó. Khi bị anh đánh nhiều quá, ở mắt của tôi có nhiều vết máu và tôi đã không rời khỏi nhà trong 2 tuần.
Một hôm, một giáo viên thấy môi tôi bị chảy máu và cô ấy báo với trung tâm trẻ em. Nhân viên công tác xã hội đã đến nhà bố mẹ cũa tôi để nói chuyện. Họ nói nếu tôi ở với anh thì họ sẽ đưa đứa bé đi. Cha đã hỏi tôi: “Tại sao con lại không kể cho bố mọi chuyện”, bố tôi sẽ giết anh nếu anh chỉ cần đụng một ngón tay lên người tôi Ngày hôm sau, tôi đã rời nhà anh. Anh rất phẫn nộ. Anh nói đó là lỗi của anh. Anh muốn cho anh một cơ hội nữa nhưng tôi không thay đổi quyết định của mình. Tôi đã trả giá quá cao cho việc ở với anh, “đánh đổi” tuổi trẻ để bị đánh và chửi rủa, và tôi ân hận mãi cho đến cuối cuộc đời này vì đã phá thai khi 14 tuổi. Tôi bị đánh vào đầu quá nhiều, nó ảnh hưởng đến điểm số học tập ở trường. Tôi không thể tập trung vào bài học tốt như trước đây. Và con gái của tôi như là một nỗi buồn để nhớ về người bạn trai cũ này.
Hiện nay, tôi 18 tuổi và đang sống với bố mẹ ở Los Angeles. Tôi vừa đi học vừa đi làm và chăm sóc đứa con gái 2 tuổi của tôi. Hy vọng có thể kết thúc trung học và tiếp tục học đại học. Lâu rồi tôi cũng không gặp Mark chỉ thỉnh thoảng gặp anh vì cả hai chúng tôi có trách nhiệm chăm sóc đứa trẻ. Có thể chúa đang kiểm nghiệm tôi qua mối quan hệ này. Tôi nghĩ tôi có một tình thần mạnh mẽ và tôi cố không nghĩ về nó nữa.
Lời khuyên của Dolores gửi tới các bạn teen
Tôi là nhân chứng của cuộc tình bạo lực. Bạn trai đã đánh và làm nhiều thứ tồi tệ và tôi chỉ biết sống trong im lặng và che dấu nỗi đau bằng cách xa lánh mọi người xung quanh. Nhiều bạn trẻ nghĩ rằng nó chỉ xảy ra ở những người đã trưởng thành, nhưng đó là sự thật. Nó xảy ra rất nhiều trong cuộc sống thực tại. Bản nghiên cứu của ủy ban chống bạo lực đối với phụ nữ đã chỉ ra có 28 % sinh viên học sinh phải trải qua bạo lực trong tình yêu đôi lứa.
Gửi tới các bạn trẻ cũng có mỗi quan hệ tình cảm có chiều hướng nghiêng về bị bạo lực về thể xác lẫn tinh thần, đừng tin vào lời mật ngọt và rút lui ngay khỏi mối quan hệ ấy. Chẳng có gì có thể nói là bạn trai của ban đang thay đổi hay chẳng bao giờ thay đổi. Bạn trai của bạn cũng cố gắng yêu hết mình trong 1 — 2 tháng , nhưng sau đó họ không thể nắm giữ tình yêu. Và bạn chỉ có kết thúc thiệt thòi.
Thêm vào đó các bạn nên tìm hiểu kĩ người bạn trai của bạn kể từ ngày bắt đầu hẹn hò, cố gắng hiểu thật nhiều trước khi đi đến mối quan hệ tình cảm thật sự. Luôn tin tưởng và trân trọng lẫn nhau.
Bùi Sơn Lâm (dịch) (Nguồn: La Youth
Bẫy người... (MTO 5 - 4/5/2007)
Một trăm năm trước, hai bên bờ sông Yamasun, trong lúc mọi người đang chặt cây họ phát hiện ra một hiện tượng rất lạ: tất cả các loài động vật gần đó khi nghe tiếng ồn ào của cưa điện đều bỏ chạy hết, duy chỉ có loài hổ rừng là không chạy.
Theo ghi chép thì loài hổ rừng này rất sợ người. Bởi vậy họ cảm thấy rất kỳ lạ, không hiểu vì sao loài hổ này lại không chạy trốn như những loài động vật khác.
Mọi người liền đi tìm nhà động vật học để hỏi, câu nói của nhà động vật học khiến các công nhân kinh ngạc, ông ta nói nhất định có một con hổ bị dính nhựa cao su đang ở trên cây, do đó tất cả các con hổ khác mới không đi.
Mọi người liền kéo nhau đi tìm, quả nhiên phát hiện trên cây có một con hổ. Hoá ra là trong hàng ngàn con hổ ở đây, có một con bị nhựa cao su dính vào cây, từ đó nó không dám cựa cậy, cũng không thể đi đâu được. Điều làm mọi người cảm động là, dù con hổ đó không cựa cậy được nhưng nó vẫn sống sót sau rất nhiều năm, vì những con hổ xung quanh thường luân phiên đem thức ăn đến cho nó. Những người đốn cây nghe xong câu chuyện họ rất cảm động, mọi người bèn đem cây có con hổ bị dính đó di chuyển vào trong rừng sâu. Thế là tất cả các con hổ khác cũng đều chuyển đi nơi khác.
Nhưng cuối cùng loài hổ rừng đó vẫn bị tiêu diệt không còn tồn tại trên trái đất này. Vì bộ da lông của nó rất quý, cho nên nhiều kẻ thợ săn đã lợi dụng lòng tốt của nó, trước tiên họ bắt một con hổ, sau đó dùng nhựa cao su dính nó vào thân cây, những con hổ khác lại đến đưa thức ăn cho con hổ bị dính trên cây. Lòng tốt của loài hổ này khiến cho nó rơi vào cái bẫy giăng sẵn của những người thợ săn, những kẻ tham lam đó đã tiêu diệt tới con hổ cuối cùng.
Một con chuột bắc cực bị cái bẫy của thợ săn kẹp vào chân, cái bẫy lại được quấn lên trên cây, trừ việc chờ chết ra, con chuột bắc cực không còn sự lựa chọn nào khác nữa. Nhưng nó không chết, mãi một năm sau, chiếc chân sau bị kẹp bẫy của nó rụng xuống đất, nó đã chạy thoát với chiếc chân què tập tễnh còn lại. Trong một năm đó thường có mấy con chuột mẹ hay đem thức ăn đến cho nó. Thế là người ta lợi dụng lòng tốt của những con chuột bắc cực để bắt chúng. Dần dần loài chuột bắc cực cũng bị tiêu diệt.
Trong sa mạc Nam Phi có một loại động vật gọi là shalongtu, nó có thể sống trong sa mạc mà không bị chết, hoàn toàn là vì tinh thần đoàn kết. Trong sa mạc thường hai năm mới có mưa một lần, đây là nguồn sống rất quý báu đối với bất cứ sinh vật nào sống trong sa mạc này. Sau mỗi lần mưa những con shalongtu trưởng thành liền chạy xa mấy chục dặm đi kiếm nước, chúng không ăn không uống, nếu không tìm được nước thì nó không trở về. Mỗi lần như vậy nó đều đem được nước về hang cho đồng loại.
Từng đại đội shalongtu, dưới sự lãnh đạo của con thủ lĩnh, chúng chạy xa mấy chục dặm để kiếm nước. Mà chỉ có những con shalongtu đã trưởng thành, thông thường sau khi đạt được mục đích của mình, chúng thường bị chết vì làm việc quá sức.
Lại là con người, đã lợi dụng đặc điểm này của loài shalongtu, họ cố ý tạo ra những nguồn nước giả, con shalongtu sau khi đến nơi mới phát hiện ra những vũng nước kia là giả, do chạy quá nhiều lại khát nước và mất sức nên nó chết. Thế là những người thợ săn không bỏ phí cơ hội trời cho này bắt chúng bỏ vào bao đem về.
Lòng tốt của động vật và tinh thần dâng hiến của chúng khiến cho mọi người rất cảm động. Còn sự tàn nhẫn của con người, đã khiến cho chính con người phảI cảm thấy khiếp sợ. Theo điều tra của tổ chức bảo vệ động vật quốc tế, những động vật có lòng tốt, tinh thần hiến thân, chúng cần phải được bảo vệ để duy trì nòi giống. Vì lòng tốt và tinh thần hiến thân này, làm cho chúng đời đời được tương truyền, mãi mãi tồn tại.
Trên thế giới này không có kẻ thù thiên nhiên nào có thể chiến thắng được lòng tốt. Chỉ có con người làm mất đi sự tốt đẹp đó!
Tất cả mọi người cần phải suy nghĩ không phải việc nên hay không nên sát sinh, mà là việc tiêu diệt hay cần phải bảo vệ lòng tốt của các loài động vật.
Nam Nam (dịch từ Báo Thanh Niên tiếng Trung
HÌNH ĐỘNG-->Động vật
s
8632341
8632323
8632321
8632301
8632256
8632255
8632246
8631563
8631562
8631561
8631560
8631559
8631558
8631556
8631554
8631553
8631552
8631551
8631550
8631555
8631557
1/4
8631308
8631307
8631305
8631304
1/4
Tớ có hai đứa bạn thân rất thân từ hồi học cấp ba đến giờ. Tớ thân với Con Gái và Con Trai, nhưng khổ nỗi hai đứa nó không những thân nhau mà chúng nó còn đã từng thích nhau.
Sở dĩ tớ nói “đã từng” vì hiện giờ chúng nó đều đã tìm cho mình những tình yêu mới. Chúng nó vẫn còn có tình cảm với nhau nhưng vì nhiều lí do mà đành chấp nhận chia tay. “Chia tay nhưng vẫn là bạn”, câu nói muôn thưở cổ điển của những cặp đôi “hậu chia tay”. Và cái cốt yếu mấu chốt ở đây là tớ đang phải đau đầu khi phải làm sao để cho cái câu ấy trở thành hiện thực, để chúng nó-hai đứa bạn thân của tớ- không cảm thấy gượng ép nhau khi đi chung với tớ…
Con Trai bạn tớ là một đứa mạnh mẽ, cá tính. Nó chôn chặt quá khứ ấy để cố gắng vui vẻ, bình thường khi tớ rủ ba đứa đi chung. Tớ thân với nó cũng bởi cái tính cách nửa trẻ con, nửa người lớn ấy. Những ai đã có bạn thân là một thằng con trai ắt hẳn sẽ hiểu rõ những gì tớ nghĩ. Tớ và nó có thể chia sẻ với nhau tất cả mọi chuyện. Từ chuyện nó nghĩ gì về Con Gái (khi hai đứa còn yêu nhau), rồi những chuyện linh tinh hay những tâm sinh lý tuổi mới lớn. Nhờ nó mà tớ nhận biết ra nhiều điều về thế giới của bọn con trai (và nó cũng như vậy).
Con Gái bạn tớ là một đứa dịu dàng, tình cảm. Nó sống phần nhiều bằng đời sống nội tâm, nhưng lúc nào cũng vui tươi, yêu đời. Nó chủ động nói lời chia tay với Con Trai nhưng tớ biết nó đã rất, rất buồn. Tớ và nó thì khỏi phải nói, “thân hơn bạn thân” nữa kìa. Bạn bè bọn tớ cũng phải ngưỡng mộ tình bạn ấy giữa tớ và nó. Tính cách cuả tớ và nó khác nhau hoàn toàn nhưng không hiểu sao hai đứa lại có lối suy nghĩ rất chi giống nhau. Có thể nói nhờ hai chúng nó mà tớ rút ra nhiều kinh nghiệm sống hơn cho mình.
Chúng nó đã chia tay, nhưng chia tay thì vẫn còn là bạn thân của tớ. Mà tớ thì cứ suy nghĩ đơn giản: là bạn bè thân thiết thì chẳng nên giấu giếm nhau điều gì. Thế là tớ vô tư kể với Con Trai rằng tớ và Con Gái nghĩ gì về Con Trai, rồi những suy nghĩ cuả Con Gái về Con Trai, tớ có thói quen kể tất tần tật rằng tớ đã đi đâu, làm gì, mua gì cùng Con Trai cho Con Gái nghe. Tớ cứ vô tư nghĩ rằng như thế sẽ làm cho chúng nó hiểu nhau và sẽ làm cho tình bạn của chúng tớ và tình cảm của bọn nó thắm thiết hơn. Chỉ có điều tớ quên rằng chúng nó đã chia tay, và tớ thì cứ giữ thói quen “kể tất tần tật”. Tớ phát hiện ra rằng điều đó đã làm cho Con Gái bạn tớ buồn, khóc...
Một lần nọ, đi chung với một nhóm bạn, Con Trai vô tình hỏi tớ: "Này, thế ngày mai mấy giờ mày qua đi với mẹ tao hả?”. Tớ cười hà hà, trả lời rồi bất chợt nhìn vào gương chiếu hậu xe, tớ thấy Con Gái bạn tớ lấy vội cái khẩu trang đeo vào mặt để che đi những giọt nước mắt đang lăn dài. Chuyện đơn giản thôi, nhưng phải là người trong cuộc thì mới có thể hiểu. Phải rồi, từ hồi yêu nhau (vì chưa dám công khai) nên Con Gái bạn tớ chưa bao giờ dám diện kiến hay nói chuyện với mẹ của Con Trai. Còn bây giờ, khi nhìn thấy con bạn thân nhất của mình thân thiết với mẹ cuả bạn trai cũ, Con Gái cũng có phần buồn tủi. Phải thôi, dù sao tâm lý con gái ai chả vậy. Không còn yêu nhau nhưng chắc chắn vẫn còn thầm quan tâm nhau (nếu đó là tình cảm thực sự). Con Gái vẫn còn quý Con Trai nhiều lắm. Khó có cặp đôi nào mà “chia tay nhưng vẫn là bạn”, nhưng hai đứa bạn tớ thì vẫn luôn cố gắng để làm tớ vui. Tớ quý chúng nó thực sự. Tớ biết, rồi Con Gái bạn tớ sẽ quen dần những câu chuyện tớ kể bởi nó quá hiểu tính tớ. Có thể ban đầu nó có vẻ hơi bất ngờ, hơi hụt hẫng bởi nó là đứa sống thiên về tình cảm, dễ xúc động. Nhưng rồi tớ tin chúng nó sẽ hiểu và yêu quý tớ hơn, bởi chúng nó là những đứa bạn thân tuyệt vời của tớ. Những ai ở trường hợp cuả tớ thì nên rút kinh nghiệm nhiều hơn, khéo léo nhiều hơn để duy trì những tình bạn đẹp nhé !
Biết đâu rồi một ngày nào đó, đọc được những suy nghĩ của tớ trên MTO chúng nó sẽ xúc động, ôm chầm tớ thì sao nhỉ? Chúng mày cứ biết là tao yêu chúng mày nhiều lắm. Ôi những đứa bạn thân yêu của tớ…..
Kim Chánh
Tình yêu và bạo lực (MTO 3 - 12/3/2008)
Mark là một người đàn ông tuyệt vời để diện kiến trước mọi ông bố, bà mẹ. Anh 19 tuổi, có việc làm và cả nơi ở riêng.>> Thuốc "thử"...con trai >> Đường đến tim con gái
Và tôi là bạn gái anh, Dolores. Anh quen tôi vì anh là bạn của chị gái. Tôi chọn anh như là người bạn trăm năm trong dịp sinh nhật lần thứ 15.
Một tình yêu chớm nở, chúng tôi nói chuyện với nhau qua điện thoại và thỉnh thoảng anh ghé qua nhà tôi sau mỗi giờ học. “Anh thật ngọt ngào, hài hước, mọi thứ anh làm đều làm cho tôi tức cười”. Anh thực sự rất rất dễ thương. Anh làm cho tôi cảm thấy thoải mái. Anh trao những lời mật ngọt để rung động trái tim tôi, tất cả những thứ anh kể sẽ làm cho bất cứ người con gái nào cũng sẽ chìm đắm trong biển tình yêu.
Một ngày, Mark ở trước nhà của tôi, anh khăng khăng rằng tôi đã ngủ với một người đàn ông khác. Anh giận dữ tận cùng. Anh khóc, gọi tên tôi và nói: “Anh đã cho em niềm tin của anh, tại sao em lại đối xử như thế với anh?”. Anh cảm thấy như bị phản bội và bị cắm sừng.
Những chuyện xảy ra tiếp theo vô cùng bất ngờ. “Tôi chưa bao giờ thấy anh đánh ai cả, là con gái mà anh vỗ vào đầu tôi rất mạnh, tôi thề có chúa, cảm thấy như óc mình muốn rớt ra một bên. Khi anh ấy đánh, tôi cảm thấy trống rỗng trong khoảng 5 phút, nghĩ rằng “Anh không đánh”. Tôi khóc trong khi nghĩ về điều đó. Nó thật kinh khủng vì chưa có người đàn ông nào dám đụng đến người tôi như vậy. Anh dường như chẳng quan tâm. Anh chỉ biết gào thét ra vẻ như anh ấy chẳng làm điều gì có lỗi cả.
Sau đó, tôi nói với anh rằng chúng ta chia tay nhưng anh từ chối. Anh muốn nói chuyện, anh không muốn chia tay. “Anh đã bình tĩnh lại một chút rồi lúc sau lại “khùng” trở lại, anh kéo tóc của tôi. Tôi cố đẩy anh ấy ra, đánh anh nhưng tôi không thể nào với được anh. Anh nắm tóc kéo lê tôi trên sàn nhà đến phòng ngủ. Anh đóng cửa lại. Tôi nắm ở trên sàn suy nghĩ. Lạy chúa, anh ấy đá. Tôi vẫn giữ im lặng, tôi chỉ sợ nếu nói lời nào ra sai chỉ làm cho anh “khùng” thêm. Và cuối cùng anh rời khỏi phòng.
Tôi đã sống trong cơn ác mộng
Thật là sốc khi nghĩ lại những cuộc tra tấn mà mình đã trải qua. Cú sốc lớn nhất đó là anh ta bắt tôi quan hệ tình dục. Anh ta bắt đầu đánh tôi khi tôi nằm ở dưới sàn nhà. Anh cố cởi đồ của tôi ra nhưng tôi không để anh ấy làm như thế. Tôi giữ thật chặt nhưng anh xé rách đồ. Tôi thét lên để có thể ngừng anh lại và đẩy anh ra xa những anh quá mạnh tôi không thể làm gì được cả. Khi tôi hỏi anh tại sao anh làm tổn thương tôi như vậy, anh nói “Chẳng có gì to tát cả, chúng ta chẳng còn gì lạ lẫm với nhau”.
Trong suốt mối quan hệ đó anh đánh tôi 1 đến 2 lần 1 tuần. Và anh luôn viện những lý do tương tự chẳng ra đâu vào đâu. “Anh xin lỗi anh quá ngớ ngẩn và anh mất kiểm soát”, “Đâu phải anh về nhà uống rượu say và đánh em”, “Đâu phải ngày nào anh cũng đánh em”. Bất kì khi nào tôi từ chối quan hệ tình dục với anh, anh lại cố làm cho tôi cảm thấy tội lỗi bởi lời nói: “Anh làm kinh tởm đến em à?”. Khi tôi cố phản bác lại thì anh lại bắt tôi ngậm mồm.
Người bạn tốt của tôi nói hãy bỏ anh nhưng tôi đã từ chối. Khi anh đánh, tôi rất giận. Nhưng ngoài những lúc ấy, anh thực sự ngọt ngào và tôi không muốn rời xa anh ấy. Tôi nghĩ tôi yêu anh. Tôi không muốn nhìn thấy anh bị ai đánh hay bị cảnh sát bắt. Tôi thực sự không thể kể mọi chuyện cho ba mẹ được, vì họ luôn nghĩ anh là cậu bé dễ thương. Khi anh đánh tôi thật khó để suy nghĩ một cách rõ ràng và tôi nghĩ rằng những gì anh làm như là “ tẩy não” tôi.
Khi tôi ở trong một cuộc phỏng vấn, được hỏi tại sao lại không bỏ anh, tôi chỉ trả lời “Cho đến nay, tôi cũng không biết tại sao nữa”.
Khi nói chuyện về việc bị hành hạ thể xác và bị đánh đập, tôi dường như ngạc nhiên như không tin vào điều đó. Nhưng khi tôi nói về việc anh làm tôi có thai ở tuổi 14 thì những giọt nước mắt lại lăn tràn trên gò má. Tôi nói “ Tôi không muốn vậy nhưng tôi phải…”. Đó là tại sao lúc tôi 15 tuổi lại bị mang thai lần nữa, tôi quyết định giữ nó mặc dù mẹ của tôi ép đi phá thai.
Sau khi đứa bé được sinh ra. Mọi thứ có vẻ tốt hơn một chút. Chúng tôi cùng đưa con đến công viên và thỉnh thoảng ra ngoài ăn tối. Tôi cũng đi đến trường, đi làm và chăm sóc đứa bé nữa. Nhưng dường như mọi thứ luôn sai vậy, anh lại thét lên và đánh tôi vì bình sữa không sạch, nhà cửa không gọn gàng hay là thằng bé khóc nhiều quá. Tôi chỉ biết cất lên những tiếng nấc nghẹn ngào và tôi không thể làm bất cứ điều gì.
Anh sẽ không ngừng đánh tôi
Một năm trôi qua, anh đánh tôi 3 đến 4 lần một tuần. Tóc tôi búi lên trên đầu để che đi những vết thâm tím. Thỉnh thoảng tôi bỏ học để không ai thấy các vết thâm tím đó. Khi bị anh đánh nhiều quá, ở mắt của tôi có nhiều vết máu và tôi đã không rời khỏi nhà trong 2 tuần.
Một hôm, một giáo viên thấy môi tôi bị chảy máu và cô ấy báo với trung tâm trẻ em. Nhân viên công tác xã hội đã đến nhà bố mẹ cũa tôi để nói chuyện. Họ nói nếu tôi ở với anh thì họ sẽ đưa đứa bé đi. Cha đã hỏi tôi: “Tại sao con lại không kể cho bố mọi chuyện”, bố tôi sẽ giết anh nếu anh chỉ cần đụng một ngón tay lên người tôi Ngày hôm sau, tôi đã rời nhà anh. Anh rất phẫn nộ. Anh nói đó là lỗi của anh. Anh muốn cho anh một cơ hội nữa nhưng tôi không thay đổi quyết định của mình. Tôi đã trả giá quá cao cho việc ở với anh, “đánh đổi” tuổi trẻ để bị đánh và chửi rủa, và tôi ân hận mãi cho đến cuối cuộc đời này vì đã phá thai khi 14 tuổi. Tôi bị đánh vào đầu quá nhiều, nó ảnh hưởng đến điểm số học tập ở trường. Tôi không thể tập trung vào bài học tốt như trước đây. Và con gái của tôi như là một nỗi buồn để nhớ về người bạn trai cũ này.
Hiện nay, tôi 18 tuổi và đang sống với bố mẹ ở Los Angeles. Tôi vừa đi học vừa đi làm và chăm sóc đứa con gái 2 tuổi của tôi. Hy vọng có thể kết thúc trung học và tiếp tục học đại học. Lâu rồi tôi cũng không gặp Mark chỉ thỉnh thoảng gặp anh vì cả hai chúng tôi có trách nhiệm chăm sóc đứa trẻ. Có thể chúa đang kiểm nghiệm tôi qua mối quan hệ này. Tôi nghĩ tôi có một tình thần mạnh mẽ và tôi cố không nghĩ về nó nữa.
Lời khuyên của Dolores gửi tới các bạn teen
Tôi là nhân chứng của cuộc tình bạo lực. Bạn trai đã đánh và làm nhiều thứ tồi tệ và tôi chỉ biết sống trong im lặng và che dấu nỗi đau bằng cách xa lánh mọi người xung quanh. Nhiều bạn trẻ nghĩ rằng nó chỉ xảy ra ở những người đã trưởng thành, nhưng đó là sự thật. Nó xảy ra rất nhiều trong cuộc sống thực tại. Bản nghiên cứu của ủy ban chống bạo lực đối với phụ nữ đã chỉ ra có 28 % sinh viên học sinh phải trải qua bạo lực trong tình yêu đôi lứa.
Gửi tới các bạn trẻ cũng có mỗi quan hệ tình cảm có chiều hướng nghiêng về bị bạo lực về thể xác lẫn tinh thần, đừng tin vào lời mật ngọt và rút lui ngay khỏi mối quan hệ ấy. Chẳng có gì có thể nói là bạn trai của ban đang thay đổi hay chẳng bao giờ thay đổi. Bạn trai của bạn cũng cố gắng yêu hết mình trong 1 — 2 tháng , nhưng sau đó họ không thể nắm giữ tình yêu. Và bạn chỉ có kết thúc thiệt thòi.
Thêm vào đó các bạn nên tìm hiểu kĩ người bạn trai của bạn kể từ ngày bắt đầu hẹn hò, cố gắng hiểu thật nhiều trước khi đi đến mối quan hệ tình cảm thật sự. Luôn tin tưởng và trân trọng lẫn nhau.
Bùi Sơn Lâm (dịch) (Nguồn: La Youth
Bẫy người... (MTO 5 - 4/5/2007)
Một trăm năm trước, hai bên bờ sông Yamasun, trong lúc mọi người đang chặt cây họ phát hiện ra một hiện tượng rất lạ: tất cả các loài động vật gần đó khi nghe tiếng ồn ào của cưa điện đều bỏ chạy hết, duy chỉ có loài hổ rừng là không chạy.
Theo ghi chép thì loài hổ rừng này rất sợ người. Bởi vậy họ cảm thấy rất kỳ lạ, không hiểu vì sao loài hổ này lại không chạy trốn như những loài động vật khác.
Mọi người liền đi tìm nhà động vật học để hỏi, câu nói của nhà động vật học khiến các công nhân kinh ngạc, ông ta nói nhất định có một con hổ bị dính nhựa cao su đang ở trên cây, do đó tất cả các con hổ khác mới không đi.
Mọi người liền kéo nhau đi tìm, quả nhiên phát hiện trên cây có một con hổ. Hoá ra là trong hàng ngàn con hổ ở đây, có một con bị nhựa cao su dính vào cây, từ đó nó không dám cựa cậy, cũng không thể đi đâu được. Điều làm mọi người cảm động là, dù con hổ đó không cựa cậy được nhưng nó vẫn sống sót sau rất nhiều năm, vì những con hổ xung quanh thường luân phiên đem thức ăn đến cho nó. Những người đốn cây nghe xong câu chuyện họ rất cảm động, mọi người bèn đem cây có con hổ bị dính đó di chuyển vào trong rừng sâu. Thế là tất cả các con hổ khác cũng đều chuyển đi nơi khác.
Nhưng cuối cùng loài hổ rừng đó vẫn bị tiêu diệt không còn tồn tại trên trái đất này. Vì bộ da lông của nó rất quý, cho nên nhiều kẻ thợ săn đã lợi dụng lòng tốt của nó, trước tiên họ bắt một con hổ, sau đó dùng nhựa cao su dính nó vào thân cây, những con hổ khác lại đến đưa thức ăn cho con hổ bị dính trên cây. Lòng tốt của loài hổ này khiến cho nó rơi vào cái bẫy giăng sẵn của những người thợ săn, những kẻ tham lam đó đã tiêu diệt tới con hổ cuối cùng.
Một con chuột bắc cực bị cái bẫy của thợ săn kẹp vào chân, cái bẫy lại được quấn lên trên cây, trừ việc chờ chết ra, con chuột bắc cực không còn sự lựa chọn nào khác nữa. Nhưng nó không chết, mãi một năm sau, chiếc chân sau bị kẹp bẫy của nó rụng xuống đất, nó đã chạy thoát với chiếc chân què tập tễnh còn lại. Trong một năm đó thường có mấy con chuột mẹ hay đem thức ăn đến cho nó. Thế là người ta lợi dụng lòng tốt của những con chuột bắc cực để bắt chúng. Dần dần loài chuột bắc cực cũng bị tiêu diệt.
Trong sa mạc Nam Phi có một loại động vật gọi là shalongtu, nó có thể sống trong sa mạc mà không bị chết, hoàn toàn là vì tinh thần đoàn kết. Trong sa mạc thường hai năm mới có mưa một lần, đây là nguồn sống rất quý báu đối với bất cứ sinh vật nào sống trong sa mạc này. Sau mỗi lần mưa những con shalongtu trưởng thành liền chạy xa mấy chục dặm đi kiếm nước, chúng không ăn không uống, nếu không tìm được nước thì nó không trở về. Mỗi lần như vậy nó đều đem được nước về hang cho đồng loại.
Từng đại đội shalongtu, dưới sự lãnh đạo của con thủ lĩnh, chúng chạy xa mấy chục dặm để kiếm nước. Mà chỉ có những con shalongtu đã trưởng thành, thông thường sau khi đạt được mục đích của mình, chúng thường bị chết vì làm việc quá sức.
Lại là con người, đã lợi dụng đặc điểm này của loài shalongtu, họ cố ý tạo ra những nguồn nước giả, con shalongtu sau khi đến nơi mới phát hiện ra những vũng nước kia là giả, do chạy quá nhiều lại khát nước và mất sức nên nó chết. Thế là những người thợ săn không bỏ phí cơ hội trời cho này bắt chúng bỏ vào bao đem về.
Lòng tốt của động vật và tinh thần dâng hiến của chúng khiến cho mọi người rất cảm động. Còn sự tàn nhẫn của con người, đã khiến cho chính con người phảI cảm thấy khiếp sợ. Theo điều tra của tổ chức bảo vệ động vật quốc tế, những động vật có lòng tốt, tinh thần hiến thân, chúng cần phải được bảo vệ để duy trì nòi giống. Vì lòng tốt và tinh thần hiến thân này, làm cho chúng đời đời được tương truyền, mãi mãi tồn tại.
Trên thế giới này không có kẻ thù thiên nhiên nào có thể chiến thắng được lòng tốt. Chỉ có con người làm mất đi sự tốt đẹp đó!
Tất cả mọi người cần phải suy nghĩ không phải việc nên hay không nên sát sinh, mà là việc tiêu diệt hay cần phải bảo vệ lòng tốt của các loài động vật.
Nam Nam (dịch từ Báo Thanh Niên tiếng Trung
HÌNH ĐỘNG-->Động vật
s
8632341
8632323
8632321
8632301
8632256
8632255
8632246
8631563
8631562
8631561
8631560
8631559
8631558
8631556
8631554
8631553
8631552
8631551
8631550
8631555
8631557
1/4
8631308
8631307
8631305
8631304
1/4
Thứ Hai, 20 tháng 10, 2008
CON MUỐN NÓI VỚI MẸ :"CON YÊU MẸ"
Đã từ lâu con muốn mẹ hiểu con gái mẹ.chưa một lần con nói nhưng với con đó là tình cảm sâu sắc nhất mà con có,chính là niềm tin,niềm tự hào vì con được là con của mẹ.vâng đung Bố là ngườiđàn ông thật tuyệt vòi của chúng ta ,nhưng Mẹ là viên ngọc quý nhiêm màu của con!!!MẸ có nhớ là đã nhiều lần con làm thơ tặng me,và chưa có cơ hôi để đọc cho mẹ nghe thôi.hiii.....sẽ có ngày mẹ ngạc nhiên vì nhưng bài thơ con viết cho mẹ ,là những gì con nghĩ ,rât thật long ,chỉ bằng những từ thật giản dị,và tât cả cô đúc một ý nghĩa thiêng liêng :CON YÊU MẸ
Nhân ngay của phụ nữ VIÊT NAM,đang xa mẹ lăm ,con nhớ mẹ vô cung ,dù đã gọi điên chúc mùng mẹ sáng sớm,gửimón quà nhỏ về cho mẹ ,mà sao con vân thấy thiếu ,sơ mẹ chưa vui,còn giân con.chỉ tại ngay trước con còn dai dột dã làm mẹ giân ,buồn ,làm dau lòng mẹ,con buồn nhiêu lăm!!mẹ oi,hãy tha lôi cho con nha!vì con biêt lòng MẸ là vực sâu ,mà luôn chúa đầy sư bao dung.
Mẹ vui nhiêu nha .Mong MẸ KHOẺ YÊU DÒI!!
Nhân ngay của phụ nữ VIÊT NAM,đang xa mẹ lăm ,con nhớ mẹ vô cung ,dù đã gọi điên chúc mùng mẹ sáng sớm,gửimón quà nhỏ về cho mẹ ,mà sao con vân thấy thiếu ,sơ mẹ chưa vui,còn giân con.chỉ tại ngay trước con còn dai dột dã làm mẹ giân ,buồn ,làm dau lòng mẹ,con buồn nhiêu lăm!!mẹ oi,hãy tha lôi cho con nha!vì con biêt lòng MẸ là vực sâu ,mà luôn chúa đầy sư bao dung.
Mẹ vui nhiêu nha .Mong MẸ KHOẺ YÊU DÒI!!
the gioi bat dau thay doi
DAnh oi ,hinh nhu la khi co su xuat hien moi cua anh ,em nhan ra moi thu quanh em thay doi ?Anh co cam nhan duoc duoc tat ca va se bien m,oi thu tro ve trat tu cu hay la lai van maong xao tron tat ca cuoc doi em?sau chi mot thoi gian ngan ma nhieu thu thay doi qua.
Nho nha anh hay giup em xac minh lai tinh cam cua chung ta nghe?
Nho nha anh hay giup em xac minh lai tinh cam cua chung ta nghe?
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)